Thái độ của Nghiêm Kế Thành rất ôn hòa, giọng điệu cũng bình thản. Lý do gọi tới nghe cực kỳ bình thường, không những vậy còn như vô tình thể hiện thêm sự coi trọng và đánh giá cao đối với Lương Duy Thạch.
Nói gọn lại chỉ là — “Mọi người đều bảo cậu rất giỏi, tôi thấy tò mò nên gọi cậu tới gặp, tiện thể bàn luôn chuyện công việc.”
Có vấn đề gì không? Hoàn toàn không có.
Người ta khen mình mà còn không thích, chẳng lẽ lại muốn lãnh đạo chỉ thẳng vào mặt mắng cho mấy câu?




